2h sáng
Truyện ngắn tự sự về Hà Nội lúc 2h sáng - Tôi dạo qua những con phố xa lạ trong màn đêm mờ sương của một Hà Nội vào thu từ thuở nào
13 tháng 8, 2026 · 4 phút đọc

Phần 1 Văn học nghệ thuật
Tôi dạo qua những con phố xa lạ trong màn đêm mờ sương của một Hà Nội vào thu từ thuở nào. Tìm cho mình một lối về giữa vô định mà sao thấy mông lung quá. Những con đường cứ vắt vẻo, đan xen qua nhau, như cái mê cung hỗn độn và xô bồ. Trong cái mê cung đấy, người với người tìm thấy rồi cũng phải lạc mất nhau...
2h sáng, giữa phố phường đìu hiu, vẫn đâu đó những mảnh đời vắt vẻo, những mảnh cuộc sống vụn vặt đang tìm cách ghép lại với nhau. Tôi tìm thấy một quán trà đá nhỏ bên vìa đường, dưới gốc cây bằng lăng ủ rủ một màu đen bí bách. Không biết là mình đang ở đâu, cũng ko tìm thấy đường về, đành ghé vào làm cốc trà cho ấm bụng, cũng cho qua cơn đau đầu sau cuộc nhậu nhẹt vừa xong...
Cốc trà bốc lên làn khói ẻo lả, cuộn vào luôn màn sương mỏng của Hà Nội đầu thu, làm bóng đèn vàng ố cả một khoảng không trước mặt, thêm vẻ mặt khắc khổ của chị chủ quán vì thiếu ngủ, làm cảnh vật như không thể thê lương hơn được. Tôi vừa nhấm nháp chút trà, làm dịu cái dạ dày đang réo rắt từng cơn, thì một bà chị khác lù lù xuất hiện bên cạnh. Trông sành điệu và lẳng lơ lắm, Tôi ko dám nhìn, nhưng chị có một nét gì đó cuốn hút đến lạ. Không quá xinh nhưng khuôn mặt đượm nét gì đó xa xăm, cách chị rít một hơi thuốc và nhả ra từng làn khói kỳ dị, cách chị gạt những tàn thuốc đỏ hỏn ra vỉa hè còn ẩm ướt sau cơn mưa dài dằng dặc, mọi thứ đều khắc vào chị như 1 thói quen đến chuyên nghiệp... Nhận ra tôi đang lén nhìn, bà chị sặc sụa:
+ Làm tí không em?
+ Em không hút thuốc... Tôi nhấc cốc trà ấm lên và nhấp một hơi thật dài.
+ Không phải thuốc... Bà chị sành điệu cười nhạt, không quên gạt tàn, lần này có 1 cơn gió nhẹ thoảng qua, cuốn điếu tàn bay lả chả, như những con đom đóm, thiêu thân trong màn đêm huyễn hoặc.
+ Tôi cười nhẹ, lắc đầu...
+ ĐỊT MẸ CON ĐĨ, CÓ KHÁCH!
Một thanh niên săm trổ hùng hục phi con Exciter từ đâu chạy đến, giọng léo nhéo thêm vài từ gì đó mà tôi không dám bỏ vào tai. Bà chị tất tưởi lục cái ví nhỏ tìm tiền. Tôi can:
+ Để em trả cho...
Bả cười nhạt, cảm ơn, rồi lạch bạch chạy ra xe của thằng cha củ lol đang đứng không yên ngoài kia. Đạp lên cả điếu thuốc đang hút dở dang.
Chút lửa tàn lóe lên rồi vụt tắt, bà chị ĐĨ cũng khuất dần sau làn sương ngày càng mờ mịt. Tại sao lại gọi là ĐĨ nhỉ, khi tách từ đó ra riêng mà gọi đi gọi lại, thì nó cũng có ý nghĩa gì đâu. Ánh nhìn xa xăm của bà chị ĐĨ vẫn hằn trong tôi một cảm giác sâu sắc đến lạ. Chị chủ quán cũng thẫn thờ ở một thế giới nào khác rồi. Tôi lại nhìn xuống cốc trà, làn khói đã mỏng hơn nhiều, nguội đi rồi. Chợt bật cười... Cuộc đời như một gói thầu sòng phẳng vậy, thuận mua thì vừa bán, và thằng cò sẽ được hoa hồng tương ứng với công sức của những câu chửi mà nó bỏ ra, bà chị ĐĨ thì sẽ được tiền, mua sắm, làm đẹp để đi đấu những gói thầu khác, tôi vẫn sẽ trả tiền cho cốc trà ấm này, vì nó làm tôi dịu lại cơn đau đầu, bà chị chủ quán sẽ được trả tiền cho công sức thức đến tận giờ... Mọi thứ hầu như sòng phẳng đến lạnh lùng... Hà Nội vốn vậy mà. Tình yêu cũng thế, sòng phẳng đến phát hờn...
Hà Nội...
Bài viết này hữu ích với bạn?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào được xuất bản.
Hãy là người đầu tiên chia sẻ góc nhìn của bạn.

Zi
With more than 11 years of experience as a software engineer, I specialize in consulting on and designing robust enterprise systems. I am passionate about programming and software development, and I have mastered industry best practices and developed innovative solutions that improve operational efficiency. As a consultant, I am committed to understanding each client's unique needs and goals and developing tailored strategies to address their specific challenges. I would welcome the opportunity to contribute my expertise as a knowledgeable and proactive partner in helping your enterprise thrive.
Solution Architect