Trung thu!
Màn đêm lại tịch mịch. Con bé không nói gì nữa. Tôi cũng chả buồn cúi nhìn nó đang ở đâu. Trăng cũng bị mấy đám mây phiền toái che mất. Những chiếc hộp to đùng xa xăm cũng dần bớt đèn lấp lánh. Mọi thứ cư như thể tối dần đi.
13 tháng 8, 2026 · 3 phút đọc

Phần 3 Văn học nghệ thuật
- Anh hát đấy à?
- Uhm...
- Anh hát Hà Nội đi...
- Cũng được...
- "Hà Nội mùa thu, đi giữa mọi người,.... lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai?"
---------------------------------
Đêm nay trời sáng, ánh trăng vằng vặc mà đỏng đảnh như cô gái bước sang tuổi 15, kiều diễm và kênh kiệu. Kênh kiệu nên treo 1 mình lơ lững giữa bầu trời đen ngòm huyễn hoặc, mặc kệ những áng mây như những đứa con trai mê mẫn vây quanh cái sắc đẹp thuần khiết xa xăm đó. Tôi chỉ như người thi sỹ, chỉ dám đê mê dõi nhìn mà chả bao giờ chạm tới.
Hà Nội mùa này dở dở ương ương. Cơn mưa rào bất chợt vội vàng thế chỗ cho bầu trời quang mây tạnh. Trăng sáng hắt lên những chiếc hộp đen đen khổng lồ phía xa xa một màu bàng bạc huyền bí, những ô cửa sổ sáng đèn càng làm nó lung linh, như thể những chiếc đèn trung thu hình hộp lấp lánh giữa một màn đêm mông lung vĩ đại. Màn đêm Hà Nội xưa giờ vẫn thế, bí ẩn và tượng hình, chỉ là hôm nay trăng sáng, những khối hình đỡ hiu hắt hơn thôi.
Tôi lại hát vu vơ vài bài mới tập, cây đàn cũ kỹ cong cần cũng giúp phụ họa thêm vài nốt lãng đãng cho những câu từ của bài hát.
- Anh hát đấy à?
- Uhm.... Tôi giật mình, con bé tầng dưới đã ngồi ở lan can từ lúc nào. Tôi không thấy, chỉ nghe tiếng vọng vu vơ từ dưới lên.
- Anh hát Hà Nội đi...
- Cũng được. - cũng đang muốn hát Hà Nội.
"Hà Nội mùa thu, đi giữa mọi người,.... lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai?"
Tôi thích những điệu nhạc buồn và xưa cũ. Những nốt trầm như kéo lòng người trĩu nặng, nhấn chìm ta vào màn đêm bao la huyễn hoặc kia. Và từ bao giờ, những nốt nhạc buồn và Hà Nội lại hợp nhau đến thế. Như nàng thơ và chàng ca sỹ, quấn quít bên nhau, như nỗi nhớ treo lơ lững giữa màn đêm, cứ đêm về lại chơi vơi.
- Đêm nay trăng sáng...
Giọng nói trong veo, nhưng ko giấu được cái đượm buồn xa xăm của con bé.
- Trung thu mà...
- Uhm!
Chữ "uhm' kia như một nốt chấm dôi lơ lững giữa khuôn nhạc đang cao trào. Những bóng đèn đường cứ dần vụt tắt, trăng cứ thế vằng vặc, tôi vẫn ôm đàn, gảy những điệu slow nhẹ tênh.
- "Liệu khi cô đơn, em còn muốn anh bên cạnh.
Liệu khi chia tay con tim này còn yêu anh.....!"
- "Chẳng nói nên lời?"
- Uhm! Cũng biết nghe nhạc ha!
Màn đêm lại tịch mịch. Con bé không nói gì nữa. Tôi cũng chả buồn cúi nhìn nó đang ở đâu. Trăng cũng bị mấy đám mây phiền toái che mất. Những chiếc hộp to đùng xa xăm cũng dần bớt đèn lấp lánh. Mọi thứ cư như thể tối dần đi. Cũng như con bé cứ im lặng. Như những nỗi buồn dần chai sạn trong tôi, cảm giác yêu thương giờ dần nhạt nhẽo. Như thể tầng dưới chả có ai, như thể cô bé đi rồi, như thể buồn vui cũng kéo nhau đi, như thể vô thức trong cơn lãng đãng nào đó, tôi đang hát cho chính nỗi cô đơn, những câu từ của day dứt.
Mây lại tan, trăng lại sáng, không còn giọng nói nào nữa. Trung thu mà, làm gì có ai ở nhà đón Trung Thu.
Bài viết này hữu ích với bạn?
Bình luận (0)
Chưa có bình luận nào được xuất bản.
Hãy là người đầu tiên chia sẻ góc nhìn của bạn.

Zi
With more than 11 years of experience as a software engineer, I specialize in consulting on and designing robust enterprise systems. I am passionate about programming and software development, and I have mastered industry best practices and developed innovative solutions that improve operational efficiency. As a consultant, I am committed to understanding each client's unique needs and goals and developing tailored strategies to address their specific challenges. I would welcome the opportunity to contribute my expertise as a knowledgeable and proactive partner in helping your enterprise thrive.
Solution Architect